Trăng Một Thời Giờ Đã Lớn Thêm Ra

Lại ngồi viết như một thời ngồi viếtLại ngồi mơ như một thuở ngồi mơLại thôi thúc, lại làm cơn tiếu ngạoÁo giang hồ tơi tả phút nguyên sơ Lại ngồi đợi một người không rõ mặtĐã đi qua nhưng chẳng lại bao giờLại khăn gói, như thể là đến lúcSuối muôn trùng, thân mật, …

Read moreTrăng Một Thời Giờ Đã Lớn Thêm Ra

Ta Làm Thơ

Ơ, nàng sinh tử ta không biếtSao vẫn trầm mê với nhớ thươngNàng đã đào mồ mơ hạnh phúcChúc mừng ai đó một bờ vai Ơ, nàng là gió, nên đi biệtTa việc gì ta phải đứng chờKhi tình là ảo, thành bi thiếtCòn đợi trong sương chiếc bóng mờ Ta đọc nàng yêu như …

Read moreTa Làm Thơ

Là nụ Cười Trên Mỗi Lá Thu Rơi

Không có quyền phép nào quay lại thời gianKhông có viên thuốc nào cho lòng hối hậnNhưng làm sao gọi là thân phận ?Nhưng làm sao không biết, thuở 15 ? Chàng đọc thơ nàng, nghe con mắt vào mưaChàng đọc thơ nàng, thương sông bồi, núi lỡMột thời đành nhớ ?Một thời rồi một …

Read moreLà nụ Cười Trên Mỗi Lá Thu Rơi

Một thời, khác

rất nhiều thứ khó nhai nuốtNhư sự cố tình làm dày chữLý ra là mỏng đi Chàng thích ngồi làm thơKhông thích ngồi viết KệChàng vốn không tu hànhBởi yêu, mà nhập thế nguyện vì thế gian nầy cúng dường một chút lựcnhư trồng thêm một cây hoa, cho Ong về hút mậtnhư viết thêm …

Read moreMột thời, khác

Tan Biến Mà Không Bay

Tâm không là hạt bụiVì sao phải nhiểm trầnThân cho dù cát bụiThân không là phù vân Yêu thương cuộc đời nầyYêu thương thế gian nầyKhông vì sẽ hư mấtNhìn thân như cỏ cây Nên em hoài diễm tuyệtCho dù em, mây bayNên tình hoài tha thiếtCho dù tình, một ngày Hôm nay là mãi …

Read moreTan Biến Mà Không Bay

Chữ; Chẳng Đành

Nếu có một ngày em biết đượcAnh đi bằng cả giấc mơ mìnhNhưng tài, nhưng đức, anh không đủĐành một phương người bước lặng thinh Nếu có một ngày em biết đượcAnh trong sương gió một thân tìnhLà theo người, góp bàn tay nhỏCho một ngày kia, đất thắm xinh Nếu có một ngày em …

Read moreChữ; Chẳng Đành

Hôn Hộ Tình Xa

Có thểDòng sông ấy lại chảy về cho anhCó thểGiấc mơ ấy chỉ dành cho anhCó thểQuá khứ ấy chỉ mình anh trở lạiCó thểTình yêu ấy chỉ mình anh khơi xanhCó thể cái hoàn hảo làÝ thức về sự không hoàn hảoTrước khi anh lái xe đi dạoAnh nhờ gió trờiHôn hộTình xa…

Có Thể Định Mệnh Không Phải Thế

Ngồi đọc ” Thằng Khờ ” từ ” Một Ngàn Bài Thơ Hay Nhất Thế Giới ““ không sợ hãi và không hy vọng “Anh nhặt được món hời… Ngồi viết xuống “ Trung Hoa nếu không vì bát quốc liên minh làm sao có được ngày nay “Anh liên tưởng về quê mẹCùng giấc …

Read moreCó Thể Định Mệnh Không Phải Thế

Dân Tộc Phải Đứng Lên

Muốn thấy tiếng thét trong thơMuốn thấy khí hùng trong thơmà chẳng được Đọc ” Dạ Hành ” của ” Nguyễn Du ” qua ” Liêm Mai ” càng thảm hơnMới ngoài 30 mà cụ Nguyễn Du đã mừng tóc râu không nhiểm bụiBuồn kể gì… Ta muốn thấy được hào khí phương namTa muốn …

Read moreDân Tộc Phải Đứng Lên

Người Vẫn Mai Còn, Viễn Mộng Xa

Ta gọi ngườiKhôngTa gọi taNgười từ buổi ấy đãNgười xaTa từ buổi ấy làTa chếtTa gọi ta vềXem thửMa Có những điều nhưĐã mục rồiVậy mà kinh kệTháng năm trôiBất ngờ một sángMùa Thu lạcLại thấy Thu nào trongMắt ta Nên chớ buồn chi cái đã quaNgàn năm có thể chẳng chi làLàm sao biết …

Read moreNgười Vẫn Mai Còn, Viễn Mộng Xa

Còn Nhau

Trăng vàng thật có tri âm ?đêm đêm thao thức theo bầm dập khuya… Phong trần, nhặt nhạnh, làm biaChữ đề, ngày đóNgười chia biệt người Sông đưaNước trở về trờiHồn, theo cánh nhạnChénMời cố nhân Nghe đâu vắng lạnh hồng trầnMột thời tế độMột lầnCòn nhau….

Nhân Ngày Lễ Tạ Ơn

Một ngày cho cõi nhớ” nếu có Thượng Đế trong đời, ta còn sợ gì ai “Một ngày cho cõi nhớ“ Nếu có Chư Phật trong lòng ta còn sợ gì ai “Một ngày cho cõi nhớ“ Nếy có Tổ Tiên Trong đời ta còn sợ gì ai “… Thơ mộng là ngu ngơ trong …

Read moreNhân Ngày Lễ Tạ Ơn