Ơ, nàng sinh tử ta không biết
Sao vẫn trầm mê với nhớ thương
Nàng đã đào mồ mơ hạnh phúc
Chúc mừng ai đó một bờ vai
Ơ, nàng là gió, nên đi biệt
Ta việc gì ta phải đứng chờ
Khi tình là ảo, thành bi thiết
Còn đợi trong sương chiếc bóng mờ
Ta đọc nàng yêu như chẻ xác
Nàng treo tình nhân như Dơi treo…
Rồi anh chẳng thể xa em nữa
Em cũng treo mình để có nhau
So với các nàng ta kém lắm
Các nàng dám chết, ta làm thơ