Trăng Một Thời Giờ Đã Lớn Thêm Ra

Lại ngồi viết như một thời ngồi viết
Lại ngồi mơ như một thuở ngồi mơ
Lại thôi thúc, lại làm cơn tiếu ngạo
Áo giang hồ tơi tả phút nguyên sơ

Lại ngồi đợi một người không rõ mặt
Đã đi qua nhưng chẳng lại bao giờ
Lại khăn gói, như thể là đến lúc
Suối muôn trùng, thân mật, hát chờ ta

Lại tưởng vọng, về một thời rất tuyết
Đường trường xa nhưng chỗ đến nơi nào ?
Lại giả sử như mà…không dám nghĩ
Một thời buồn, buồn đến thế, cơ sao ?

Có những điều ngỡ như không tưởng
Ta đã băng qua bằng chính bước chân mình
Ta không trách, chẳng phải vì độ lượng
Cảm ơn đời, ta hiểu chữ “ phong sương

Mai mốt cuối năm ” ngày sinh của Chúa “
Mai mốt cuối năm ” ngày Tết quê mình “
Đêm Houston ngắm trăng vàng ” Thiên Bút Tự “
Trăng một thời giờ đã lớn thêm ra

Leave a Comment