Không có quyền phép nào quay lại thời gian
Không có viên thuốc nào cho lòng hối hận
Nhưng làm sao gọi là thân phận ?
Nhưng làm sao không biết, thuở 15 ?
Chàng đọc thơ nàng, nghe con mắt vào mưa
Chàng đọc thơ nàng, thương sông bồi, núi lỡ
Một thời đành nhớ ?
Một thời rồi một thời qua…
Tiếng của mùa Xuân nhè nhè hiền hòa
“ cháu vào mang lư hương lau sáng lại “
Chàng hy vọng có một ngày canh cải
Nhưng chàng không biết mình, không biết được gì
Người bán chàng qua hai chữ “ tương tri “
Đời đạp chàng không vì chàng ngu dốt
Rồi có những đêm thấy mình ủ dột
Rồi có những ngày; thấy mình, đầu đất có văn chương !
Thời không còn khoảng cách của trùng dương
Chàng tự hỏi vì sao chưa trở lại
Có những điều, hôm qua và mãi mãi
Là nụ cười trên mỗi lá thu rơi…