GIẢI MÃ DO NGƯỜI

Triết lý về những thứ nhầu nátTại sao tình yêu đi về con số không ?Tại sao tâm không mập ?Tại sao em cứ bềnh bồng ?…Từ một tên biến tháiCho qua Khi người đàn bà trở thành gióChàng ôm gióGió lọt qua tayKhi người đàn bà thành mưaChàng để thân sủng nướcBiết giữ cũng …

Read moreGIẢI MÃ DO NGƯỜI

TRĂNG TỪ ĐÁY NƯỚC

Chớ trách trăm năm sao qúa ngắnThử đủ từ trong một cánh hoaThử đem tâm trải vào vô hạnNgồi giữa hư không một tách trà Ma quỷ cũng là một thứ cơm áoVết đâm nầy ngọt, bạn taMột người quá khứ đầy thương tíchCòn ngại về dăm cái chẳng là ? Thật đấy,Chẳng phải là …

Read moreTRĂNG TỪ ĐÁY NƯỚC

NHƯ LÀ NHÁNH CỎ

Thuở trẻ,Sao thần tiên ở núi ?Sao Chúa về trời ?Sao Phật đến Tây Phương ? Lớn lên,Qua những con đườngHọc tâm Bồ Tát cúng dường Như Lai Không mong cầu chuyển Pháp LuânVới thân nhánh cỏCõng ngày sương mai

CŨNG ĐÀNH GIỚI HẠN

Anh đã và sẽ viết về em như thể là tình nghiệpAnh đã và sẽ viết về em như một cõi trời quêAnh sẽ mãi viết về em như một lời cảm tạAnh viết về em ngoài chỗ tử, sinh… Cũng có thể anh muốn làm một tên tình thánhCần có em mỗi ngàyCần có …

Read moreCŨNG ĐÀNH GIỚI HẠN

CHỜ

Tôi từ trải mộng vào thơEm vô tâm bước vật vờ vào trăngTôi đâu biết được thì, rằngCảm ơn đã được cân bằng hai tay… Mỗi ngày tôi lẩm cẩm tôiNhư em kinh nguyệt sụt, trồi lắm khiMay, đời rất mực từ biCó sai,Đời chẳng có gì đúng, sai…Dốc nầy,Một đóa hoa phaiNgày nầy chứng …

Read moreCHỜ

VUI CÙNG SINH DIỆT

Hãy cứ tung tăng trong khung trời của bạnNhững ngọt ngào đã quaNhững mắt nhìn đã trảiĐã cùng sông thu trôiĐã cùng những cánh đồng tuyết trắng hỏi nằm sâu trong tuyết là gìĐã từng cùng núi non- có khi nào thổn thứcHãy sống và sống như thế gian nầy có bởi do taHãy tập …

Read moreVUI CÙNG SINH DIỆT

CHẤP NHẤT

Không là DUYÊN GIÁC chẳng THANH VĂNNgàn kiếp lơ mơ ẳm chị HẰNGBạn trách, bạn cười thay kệ bạnTa cùng sớm tối cứ ôm trăng

NỐI DÀI,

Tôi ngồi nghe Trần Trung Đạo hát. Anh hát hay quá, hay như một ca sĩ nhà nghề. Cảm ơn. Tôi ngồi nghe Đỗ Dũng và Nguyễn Văn Khanh cà khịa với nhau về Bác Trump. Thương anh Nguyễn Văn Khanh nầy lắm. Đồng ý thời không thể được, không đồng ý cũng khó. Chuyện …

Read moreNỐI DÀI,

VIẾT VẦN THÁI XUÂN

Khi dòng đời chỉ là tập hợp những chấm, pháTôi hoài nghi tôiKhi dòng đời chỉ còn là dòng thu hiu hắtTôi còn nhớ ai ?Khi dòng đời với những con số khôngTôi chụp giựt gì ở đấy ?Ôm em một ngàyMơ em vẫn vậy ?Tôi thiết tha; nàng, có thiết tha Tôi sẽ chào …

Read moreVIẾT VẦN THÁI XUÂN

CÁM DỖ BUỔI SÁNG

Buổi sáng nhìn xuyên qua cửa sổMặt trời không còn cám dỗNgoài kia Hớp một ngụm cà phêEm còn u mặcTa hết trầm mê ?Hay chỉ là một lúc nghe lòng lắngQuên bẵng thiên thu một lối về Tiếc nhỉ, thời gian những khúc quanhTrăng xưa còn lạnh lối khuya hànhSao không đi suốt vào …

Read moreCÁM DỖ BUỔI SÁNG

TRẢI LÒNG CA DAO

Người có thể buồn từ thơ taCảm ơn tình tri kỷNgười có thể thức từ thơ taCảm ơn tình cố lýNgười có thể đọc thơ taƠn duyên thơ huyền bí… Vũ trụ có thể không lớn lắmNên những đường tàu giao thoaNên tay chào, mắt nháyNên tâm tình bốc cháyNên trầm lự đi hoangNên những …

Read moreTRẢI LÒNG CA DAO

CŨNG CÒN UỐNG ĐƯỢC

Qua sông, thuyền rớt bơi chèoThôi con cầu nguyện chờ theo số trờiYêu em, tám chục tuổi đờiThử cầm búa đập tơi bời nhân sinh… Chụp giựt không thành thử rượu, beerĐôi khi bí tỉ lại yêu đờiĐời không yêu- kệ- ta yêu rượuRượu nói giùm ta lúc cạn lời Giận chỗ người thơ không …

Read moreCŨNG CÒN UỐNG ĐƯỢC