Tôi ngồi nghe Trần Trung Đạo hát. Anh hát hay quá, hay như một ca sĩ nhà nghề. Cảm ơn. Tôi ngồi nghe Đỗ Dũng và Nguyễn Văn Khanh cà khịa với nhau về Bác Trump. Thương anh Nguyễn Văn Khanh nầy lắm. Đồng ý thời không thể được, không đồng ý cũng khó. Chuyện cứ rành rành ra đó. Vẽ hình con bướm nơi nào khác không vẽ, lại vẽ con bướm bay ở ngả ba.Nguyễn Văn Khanh gượng gạo “ vì đó là Trump. “
Ngồi nghe chuyện quê hương từ mạng. Chuyện nghe đến thảm. “ Chúng ta chỉ có thể làm ra cái vỏ của chiếc điện thoại, còn phần ruột, chúng ta không có được sự hiểu biết…” Tôi thấy thương vô vàn tổ quốc tôi, khi “ Bàn tay làm nên tất cả, với sức người sỏi đá cũng thành cơm “
Ngồi nhớ về hai câu thơ của Mai Thảo “ chế lấy mây và làm lấy nắng, đừng vay mượn của đất trời “ Đành với ông say cười mỉm “ tay sờ cái chỗ không sờ được, mà ta sờ được mới là hay “ Ông Mai Thảo say làm thơ; đúng, sai cũng là “ rượu nói “
Ngồi vẫn vơ chính mình “ Anh yêu em, được không ? “
- Sao lại không được hề, Bác Hô đã chẳng từng ngôn “ sáu mươi tư tuổi còn trai chán, so với Ông Bành vẫn thiếu niên “
Nói thời nói vậy, nhưng yêu mây trời, gió núi vẫn hơn. Khi trái tim mỗi ngày mỗi thô tháp. Khi mắt nhìn không còn thấy núi non…
Tôi ngồi lại nhớ Lê Mai lĩnh. Tôi vừa nhận được tập “ PHÓNG BÚT “ từ anh. Tôi vẫn nghĩ “ PHÓNG BÚT “ là chuyện sẽ tới, tôi đâu hay là chuyện đã rồi. Cảm ơn Lê Mai Lĩnh. Tôi yêu thích vô cùng tính yêu văn chương của anh. “ PHÓNG BÚT “ có tôi trong đó. Được ngồi cùng bàn cùng chiếu với mười một cô nương là một hân hạnh lớn. Ngoài mười một cô nương còn thêm tám tài hoa khác, đa phần tôi chỉ biết tên. Tôi chưa đọc. Lê Mai Lĩnh viết dĩ nhiên dí dõm rồi. Cảm ơn anh nhiều lắm, Lê Mai Lĩnh.
Tôi ngồi đẩy mộng về xa
Vói trăng đỉnh núi quên tà huy rơi