Buổi sáng nhìn xuyên qua cửa sổ
Mặt trời không còn cám dỗ
Ngoài kia
Hớp một ngụm cà phê
Em còn u mặc
Ta hết trầm mê ?
Hay chỉ là một lúc nghe lòng lắng
Quên bẵng thiên thu một lối về
Tiếc nhỉ, thời gian những khúc quanh
Trăng xưa còn lạnh lối khuya hành
Sao không đi suốt vào thiên cổ
Như thể muôn đời tóc vẫn xanh
Buổi sáng nhìn xuyên qua cửa sổ
Lời mời theo nắng
Đi anh!