Chớ trách trăm năm sao qúa ngắn
Thử đủ từ trong một cánh hoa
Thử đem tâm trải vào vô hạn
Ngồi giữa hư không một tách trà
Ma quỷ cũng là một thứ cơm áo
Vết đâm nầy ngọt, bạn ta
Một người quá khứ đầy thương tích
Còn ngại về dăm cái chẳng là ?
Thật đấy,
Chẳng phải là ả giác
Trăng từ đáy nước vẫn là trăng