TRỒNG HOA

Hãy coi như thể chưa từng biếtRằng cõi trần gian có tuyết sươngHãy đi như thể dù mưa, bãoCũng chỉ nhân sinh chuyện rất thường Nàng viết “ Em yêu anh “ cứ cho là rất thậtBởi nàng- Hư cấu văn chươngNàng chẳng hề gian dốiNên chàng cứ nhớ, cứ thương Hắn thấy tội cho …

Read moreTRỒNG HOA

ĐÔI CÁNH THIÊN NGA

Tuổi trẻ mơ làm biểnĐể tuổi thơ với tới chân trờiTổi trẻ mơ làm núiĐể thấy thần tiên cùng mộng tưởng rong chơiTuổi trẻ đọc tới Mao Trạch ĐôngMong lớn lên được là người đắp đường cho dân tộcTuổi trẻ nhìn chiến tranh khô khốcMong lớn lên vì đời xóa hết đau thươngTuổi trẻ nhìn …

Read moreĐÔI CÁNH THIÊN NGA

NỐI DÀI

Chúng ta cần thiết “ ĐỐI LUẬN “ trên mọi phương điện, nhưng chúng ta không thể chửi rủa, mạt sát cũng như dè biễu nhau. Chúng ta không cần thiết phải là một chính nhân hay một quân tử, nhưng ít ra chúng ta cũng nên chứng tỏ cho chính chúng ta- Đừng để …

Read moreNỐI DÀI

KHAI PHÓNG

Nơi trái tim khai phóngMọi dị biệt song hànhNơi trái tim khai phóngMọi đối thoại là âm dươngNơi trái tim khai phóngMọi ngã rẽ là con đườngNơi trái tim khai phóngCứu cánh là hoa hương

VỚI VÔ THANH

Trung Quốc đã cần tới hai từ “ xét lại “Chúng ta cũng cần “ soi, rọi lịch sử “ để tiến lênSoi lại thời gian, soi lại bóng mìnhKhông khinh, ghét; chỉ nhìn ra sự thật Chúng ta đã bao ngày đánh mấtChính chúng ta và cái bóng của chim trờiChúng ta đã bao …

Read moreVỚI VÔ THANH

VIỆT THƯỜNG

Tôi vốn thich văn chương không biên giớiVà thi ca không có Đảng, ĐoànCũng thích cuộc đời không có chú Công An- đá đít, bạt tai, chỉa súng vào người dân nhỏ béTôi càng thích những tâm hồn tươi trẻ- dám bỏ xích xiềng, định kiến để đi lênTôi thích tự do, dân chủ làm …

Read moreVIỆT THƯỜNG

DÙ VỚI KHÓI SƯƠNG

Cái thời ra biển ngắm đùi không còn nữa, dễ chừng đã bốn mươi nămCái thời ra biển câu cá, bắt cua đã không còn nữa, cũng mấy mươi năm rồiCái thời ra biển ngồi ngắm sóng…Cái thời ra biển nhìn chim yến; vừa qua, cũng mấy thu rồiCái thời ra biển làm thơ nhớ …

Read moreDÙ VỚI KHÓI SƯƠNG

KHÔNG HẲN LÀ THƠ

Tôi không biết em là gìMột cái bẩy ?Một bông hoa ?Một nhà tù mở cửa ?Một bình nguyên bao la ?Một thác nước vô tận ?Hay cả một thiên hà ?Em là gì cũng đượcEm là giấc mơ tôi Tôi thích sống như đã sốngÔm em từ xa xôiHôn em từ vạn dặmNhư thế …

Read moreKHÔNG HẲN LÀ THƠ

NỐI DÀI

Từ quân trường Thủ Đức, tôi viết Trước Bá Đạo Chính Trị và một thanh niên chân đấtNgoài nhiệt huyết ra còn biết làm gì ?Trước một lịch sử điều tàn, có cần không một điêu tàn khác ?Tôi vẫn tin hôn thiêng núi sông trong hai chữ Việt Thường Hãy để lịch sử toàn …

Read moreNỐI DÀI

SỐNG ĐƯỢC

Ta từng biết em vuiChưa hề biết em khócMột ngày ta biết raBuồn trên từng sợi tócSầu trên từng phiến hoaKhổ trong từng ý nghĩLệ đẫm với người xa… Bất hạnh của mẹ, ta không hayCó cha, ta không biếtCó quê, tự lưu đàyCó chữ, không thể viếtKhờ cả chuyện yêu đươngSợ cả ngồi nghe …

Read moreSỐNG ĐƯỢC

VUI VUI

Rằng, tương tư luận, là hay ?Hay, anh hùng luận; trong ngày, mới vuiThật ra, tôi dại chính mìnhÔm em; hôn chốn biên đình, mới thơ Nàng, anh đó !Lấy chữ mà máy mó !Coi chừng, em hết thương anh !

VỚI CỤ UY VIỄN

Thương cụ Nguyễn Công Trứ dở hơiViệc gì cụ lấy mo cau che đít bò Thương tôi một thời đọc xong cười khoái tráTiên hiền, Tiên hiền !!!Rất nhiều điều tóc không đủ bạc, không hiểu Xưa đọc “ ngũ thập niên tiền nhị thập tam “Tự hỏi- Cụ còn sức ?Nay biết vào tuổi …

Read moreVỚI CỤ UY VIỄN