Tôi vốn thich văn chương không biên giới
Và thi ca không có Đảng, Đoàn
Cũng thích cuộc đời không có chú Công An- đá đít, bạt tai, chỉa súng vào người dân nhỏ bé
Tôi càng thích những tâm hồn tươi trẻ- dám bỏ xích xiềng, định kiến để đi lên
Tôi thích tự do, dân chủ làm nền
Thời khai sáng cho Con Hông, Cháu Lạc…
Nhưng, châm
Bao nhiêu tuổi trẻ đang sắp hàng đi ra tổ quốc để làm thuê
Bao nhiêu tuổi trẻ không muốn vào đại học
Bao nhiêu mẹ, cha nhìn con âm thầm khóc
Dân tộc nầy…
Thơ không phải là vũ khí để ru ngủ
Và người làm thơ không thể sống trong mơ
Những người làm thơ phải đánh trống, phất cờ
Vì dân tộc mở ra thời tranh đấu
Mong những bước chân Phù Đổng
Làm nên tâm thức Việt Thường