Cái thời ra biển ngắm đùi không còn nữa, dễ chừng đã bốn mươi năm
Cái thời ra biển câu cá, bắt cua đã không còn nữa, cũng mấy mươi năm rồi
Cái thời ra biển ngồi ngắm sóng…
Cái thời ra biển nhìn chim yến; vừa qua, cũng mấy thu rồi
Cái thời ra biển làm thơ nhớ vài tà áo trong mơ cũng đã đi vào hổn độn…
Thời gian
Chữ nghĩa bốc trần da thịt
Thi ca vá lại nỗi buồn
Anh ôm em trong mộng
Đọc thơ mình, thơ người trên những áng mây bay
Thời gian
Có bao nhiêu hành trình đi không đến
Có bao nhiêu lần không uống rượu mà say
Có bao nhiêu lần tưởng đã bước qua nhưng chỉ là đang đi trở lại
Cũng tốt thôi, theo lẽ trời sinh, diệt- Nếu có quên đi một vài
Cũng tốt thôi- Đừng ngủ với thiên thu khi chính mình hữu hạn
Cũng đẹp mà; hoa rụng, hương bay
Nhưng lời cảm ơn không thể không có
Cảm ơn cuộc đời và cảm ơn em
Cảm ơn “ Bạn Ta “ trải tâm tình trên sóng
Chia nhau; dù ngọt, dù bùi…
Vô hạn có từ hữu hạn
Anh có em dù với khói sương