NỐI DÀI,

Hắn thấy hắn đang sống trong cái phi lý như một thời hắn đọc : bọn nhà văn chỉ phi lý thuần. Hắn cố tìm thấy một điều không phi lý nhưng lại tìm không được. Chết là phi lý của sống, và, sống cũng mang cái phi lý của chết. Đã chết, sao không …

Read moreNỐI DÀI,

TÂM TRẢI

Chống gậy giang hồ đã mấy niênNhờ trời năm tháng vẫn bình yênVào chiều ngắm cảnh chim vởn núiTảng sáng nhìn coi sóng giởn thuyềnChẳng phải trầm mê vào thế tụcNhưng là viết chữ cũng thần tiênSanh bình không mộng tàng kim cácMong được nhàn du khắp mọi miềnChân đạp vào thu chưa biết mõiƯớc …

Read moreTÂM TRẢI

LỤC BÁT VÀ EM

Em về trong lục bát tôiNgũ hành vỡ nát thôi rồi Tùng ơiEm vềVàng lúa sân phơiCần tan để hợpCần rơi để tìmEm về lục bát mùa simNhành hoa tím nở trên đồiĐã xưaEm về lục bát mùa mưaLụt tôi đã đủ ?Chưa ?Vừa ?ghét anh !!!

NỐI DÀI,

Tôi không thường làm thơ lục bát, nhưng nếu bạn hỏi tôi- Anh thích thể thơ nào nhất, tôi sẽ trả lời không chút đấn đo- Thơ lục bát.Đây là thể thơ dân gian. Mỗi người con Việt Nam đều lớn lên từ nó, có thể từ ca dao, có thể từ Phạm Công Cúc …

Read moreNỐI DÀI,

HƠI THỞ

Khi đạo đức còn là một dấu hỏiKhi thơ còn nhiễm mặn đại dươngKhi mỗi đường đi không thật sự con đườngNên phù phiếm biết chừng đâu có thể Tôi vì em mà nhập thế ?Hay tôi vì tôi cho một buổi về ?Ngồi ở Houston nghe gió tận sơn khêNhững cơn gió đủ tím …

Read moreHƠI THỞ

TRONG ANH LÀ ĐỦ RỒI

Tôi muốn ôm em, hôn em mỗi ngày và tôi đã làm điều ấy không nhất thiết có em trong vòng tayEm biết tôi là người làm thơ mà, tôi có thể chẻ sợi tóc của em thành hư vô và chẻ tôi thành bóng tốiChúng ta không nghiền nát nhauChúng ta chỉ mãi có …

Read moreTRONG ANH LÀ ĐỦ RỒI

CHÚC PHÚC VENEZUELA

Đọc bài thơ từ Võ Thị Như MaiChợt thương cảm cho phận người bé nhỏChợt thương cảm cho phận người khốn khóChợt thương bàn tay không đủ dàiChợt thương khả năng không đủ lớnChợt buồn cho con người nhiều nơi không biết bình minh là gìChợt muốn khóc cho hai từ ” hạnh phúc “Chợt …

Read moreCHÚC PHÚC VENEZUELA

SẼ CÓ MỘT NGÀY

Khi người làm thơ mang theo tình yêu không biên giớiHôn trên từng cơ khổ phận ngườiChia cùng nổi xót xa trăm họMang ánh sáng len vào bóng tốiGiúp người sa cơ được một chuyến đò Khi người làm thơ không còn mang đầu óc chủ nghĩaChỉ còn là anh em bè bạn năm châuKhi …

Read moreSẼ CÓ MỘT NGÀY

CHO NGÀY XANH HẠNH PHÚC

Nghe đồn núi ấy tiên nhiều lắmTa đến, chim trời thấy mắy conNghe đồn xứ ấy tài hoa lắmTa đến, chim trời chẳng thấy bay Tin đồn chưa chắc thậtNhưng nếu lịch sử được viết theo tin đồn ấyLiệu có làm cho người buồn nôn ?! Dấu hỏi đạo đứcVề một người có ngàn khuôn …

Read moreCHO NGÀY XANH HẠNH PHÚC

TRƯỚC MẶT

ĐÔI KHI ÁNH MẮT NHÌN KHÔNG THẤYLÀ NỔI BUỒN XA RẤT MỰC XAKHÔNG CẦN PHẢI HỎI VÌ SAO THẾCHỮ HIỆN TRANG ĐẦY MỘT CÁNH HOA

GHÉT ANH

Như sương mai là cái còn lạiNhư hoa mai là cái còn lạiNhư sớm mai là cái còn lạiNhư nàng là cái còn lạiHôn nàng, hôn nàng mãiÔm nàng, ôm nàng hoàiChợt thấy cuộc đời không có tuổiEm về, lặng, giữa đôi tay

HỒN NHIÊN NÓI CÓ

Cát, đá, cỏ, lau; lòng anh cũng bão nổiGiởn hoài…Nhớ thương là có tội ? Đá phiến đường dài mang mãi hồn xanh đã tét đếPhong vận thanh xuân cô nương trách ta ta sao không đủ hữu lễÁi chà… Ngày không gió làm sao sinh được gióNgày không mây ai gọi giúp mây trờiNgày …

Read moreHỒN NHIÊN NÓI CÓ