NỐI DÀI,

Hắn thấy hắn đang sống trong cái phi lý như một thời hắn đọc : bọn nhà văn chỉ phi lý thuần. Hắn cố tìm thấy một điều không phi lý nhưng lại tìm không được. Chết là phi lý của sống, và, sống cũng mang cái phi lý của chết. Đã chết, sao không chết luôn đi. Cứ mọc rồi lặn. Cứ mất rồi còn. Sống nhưng không biết thực sự ý nghĩa của sự sống là gì. Truyền thừa ? Vớ vẩn, ai cho chúng ta gánh trên vai phần việc vĩ đại đó. Sống để yêu người, vậy thì, chết để yêu ai ?
Hắn vô tình gặp một đóa hoa biết nói. Lại là một phi lý. Hắn nhớ, lại càng phi lý hơn. Giải mã hạnh phúc. Chỉ là giấc mơ thôi mà. Nhưng cái bóng hắn mang trên vai càng ngày càng nặng, dễ chừng cái bóng đang từng ngày có da có thịt, để một ngày kia, cái bóng có cả linh hồn. Một suy nghĩ phi lý. Tôi yêu em là một phi lý, em biết chưa ?
Hắn làm thơ mỗi ngày cũng là một phi lý chết người. Có ai cần hắn viết ? Hắn viết cho hắn, nhưng cứu cánh của thời gian bị dồn nén để hình thành chữ nghĩa kia sẽ đi về đâu. Không gian hoang lạnh. Trải tâm về phía của mơ hồ.
Hắn làm thơ bởi hắn mong thấy em còn lại. Dễ thương hỉ ? Nhưng thật sự em sẽ mãi còn lại cùng hắn trong chiều dài bất tận của thời gian ? Một điều không thể nhưng mãi thương mong để làm gì ? Lại là một phi lý. Một chút ngọt ngào sẽ sớm qua đi. Ngay cả bình minh cũng đổi thay màu nắng.
Một ngày hắn thấy ra, nếu như cuộc đời không là tập hợp của những phi lý, thời sinh ra trong cuộc đời nầy có còn ý nghĩa hay không. Hắn khuyên hắn hãy sống với mọi phi lý hiện hữu trong đời. Hãy yêu thương mọi phi lý từ sinh ra, lớn lên, đến cả yêu người, yêu núi sông và ly biệt. Cái quan trọng là, hắn làm sao viết được điều hữu lý trên từng phi lý ấy. Bởi hắn muốn nàng chân thật còn đó, như núi, như sông, như biển, như trời.

Leave a Comment