Hãy coi như thể chưa từng biết
Rằng cõi trần gian có tuyết sương
Hãy đi như thể dù mưa, bão
Cũng chỉ nhân sinh chuyện rất thường
Nàng viết “ Em yêu anh “ cứ cho là rất thật
Bởi nàng- Hư cấu văn chương
Nàng chẳng hề gian dối
Nên chàng cứ nhớ, cứ thương
Hắn thấy tội cho những ai mang trái tim “ nguyền rủa “
Hắn cũng tội cho những ai còn kỳ thị màu da
Hắn thích “ Khởi đầu và tận cùng là giáo dục “
Hắn còn nguyên thơ ngây
Mỗi bình minh hay mỗi đêm trường khi bóng tối bủa vây
Hắn tự nhủ “ cũng chẳng cần thay đổi “
Ngày không lối, đời sẽ tìm ra lối
Mùa không hoa nhân thế sẽ trồng hoa