Trăng tà, Còn Ôm
Đôi khi tôi chợt hỏi mìnhSao thân, phố núi; sao tình, lãng duĐôi khi ngồi tự âm uLửa binh đã tận, nghìn thu, tưởng cònĐôi khi ngồi chợt héo honTín tâm ma diệt sương mòn bước gieoĐôi khi cần tự chong cheoĐỉnh cao thả nhẹ người gieo tự trầmĐôi khi thích được thành câmNói lời …