Đôi khi tôi chợt hỏi mình
Sao thân, phố núi; sao tình, lãng du
Đôi khi ngồi tự âm u
Lửa binh đã tận, nghìn thu, tưởng còn
Đôi khi ngồi chợt héo hon
Tín tâm ma diệt sương mòn bước gieo
Đôi khi cần tự chong cheo
Đỉnh cao thả nhẹ người gieo tự trầm
Đôi khi thích được thành câm
Nói lời đá tảng với trầm tích sâu
Rằng xưa nước chảy qua cầu
Rằng nay tiếp với ngàn sau cũng là…
Em về, mới đó, hôm qua
Ôm nhau, tóc trắng, trăng tà, còn ôm….