Làm sao đi trách cái hôm qua
Trách được thời tôi đã chẳng là
Ngẩm lại hành trang, cay khóe mắt
Nhớ về, chỉ để khổ lòng a
Biết như đi sẽ thành ông Mỹ
Có lẽ ngày xưa đã ở nhà
Mừng chỗ ơn trời không vứt bỏ
Và em còn đó, một cành hoa
Chiều ngồi mắt ngắm vào xanh thẳm
Chắc hẳn tiền thân lộng quá mà
Tiên đọa hay là nhân kiếp đọa
Cao vời mây trắng nhởn nhơ xa…