Ngồi với nhớ vậy là còn hít thở
Ngồi với mơ là còn rất tinh thần
Ngồi một mình như thể sẽ canh tân
Một chút mới trong dặm trường đã cũ
Ngồi với cuộc di hành không điểm trú
Lang thang trời đất chỉ riêng mình
Lòng nhủ lòng tiếp tục cuộc trường chinh
Cứ chiến đấu mà chẳng cần chiến thắng
Ngồi như thể trở về trong tĩnh lặng
Tập trang nghiêm tạ lỗi lúc khôi hài
Ngồi nhìn vào từng bước một khoan thai
Mùa lễ hội việc gì thôi thúc vội
Ngồi như thể trầm luân vào bóng tối
Đường muôn chiều nhất niệm cắt ngàn phương
Em áo vàng, áo tím rất văn chương
Ôm lấy ngủ, mặc trần gian sinh diệt
Ngồi nấu chảy rừng nghiệp oan bi thiết
Gieo ngàn dòng kinh độ những hồn đau
Mang tâm tình đi chúc phúc mai sau
Người một thuở, nhưng suối nguồn miên viễn…