Âm Thầm Mở Ra
Hồn tôi và nắng ngoài kiaMơ hoang đủ để tàn khuya, đẩm buồnNăm, mười; bất chợt tròn, vuôngCó và không chỗ suối nguồn bước ra Tôi sẽ ngồi viết lạiVới trái tim chưa giàỪ, thì cắt bóng tốiLấy đất mà ươm hoa Tôi làm gì có hạt giốngLàm sao để ngồi canhMượn em lòng nhân …