Âm Thầm Mở Ra

Hồn tôi và nắng ngoài kia
Mơ hoang đủ để tàn khuya, đẩm buồn
Năm, mười; bất chợt tròn, vuông
Có và không chỗ suối nguồn bước ra

Tôi sẽ ngồi viết lại
Với trái tim chưa già
Ừ, thì cắt bóng tối
Lấy đất mà ươm hoa

Tôi làm gì có hạt giống
Làm sao để ngồi canh
Mượn em lòng nhân ái
Giúp tôi giấc mộng thành

Tôi khuyên tôi, cả bóng mình
Nhớ chi một thuở, biên đình ca ngâm
Tuổi thơ, sớm lạc, chiều lầm
Cõi thơ mộng, cái âm thầm mở ra….

Leave a Comment