Đêm cổ tích, với ngày, chong mắt ngó
Chuyện ngàn sau sao khổ tận bây giờ
Trăng ngắm suối người ngắm trăng hờn tủi
Những lòng buồn rụng xuống giữa hồn thơ
Ngụm cà phê nhủ thầm tình đắng ngọt
Ánh mặt trời chiếu rọi, thấy mà đi
Hãy cảm tạ giữa đêm trường tiếng sáo
Và nguyện cầu cho một khối tình si
Người cứ việc đùa vui trên đỉnh gió
Dẫu một lần mới gặp đã tương tri
Tôi lười kéo những hồn chôn sống lại
Với bóng hình hư loãng, được là chi ?
Khi chân thật đã trở thành sáo ngữ
Khi chờ nhau là dựng một trường thành
Khi chúc tụng là châm ngòi, nhen lửa…
Về an bình tắm mát với sông thu
Thời gian không thể dừng lại
Áo vàng phai, mua áo mới đem thay ?
Trong ngày nắng có ai ngồi với tuyết
Rồi mơ hồ đi nắm một bàn tay…