Khi tri thức chở chàng đến những thư viện
Khi thơ khuyên chàng mở cửa khung mơ
Khi Romeo uống đi phần độc dược còn lại
Là khi giọt lệ Mỵ Nương hoà trong ly rượu của mình…
Có vô cùng và không có cái chi chi
Đôi lúc sao mà giống quá
Rồi bỗng thấy trên dòng sông lạ
Lại là dòng sông thân ái của năm nào
Chàng không cần đào xới ở chiêm bao
Chàng vẫn thấy đôi mắt người thuở trước
Cửa tù, chàng tự mở
Hành trang, chàng tự mang
Ngôi sao là định hướng
Thiên thu không muộn màng
Có người ngồi ở một phương
Chẳng buồn nhìn ra cửa sổ
Sách trắng trên từng chương
Đã không còn thương, khổ…