“ Khi em treo cổ rồi em sẽ hiểu thơ anh “
Không đến nỗi như thế!
“ khi anh treo cổ rồi anh sẽ hiểu tình em “
Điều nầy chắc có thể!
Chuyện của hai người là chuyện của ngàn năm
Làm gì có chìa khóa
Em vào giáo đường thấy hình Chúa, lạ
Như tình nhân
Em viếng cảnh chùa bỗng thấy phân vân
Bụt là bằng hữu ?
Để thấy được nụ cười sinh ra từ nước mắt
Hắn dường như lõa thể tâm hồn
Những phần đời từng khúc đem chôn
Ngôi mộ trống vậy mà sao có lửa
Em ấm áp cho anh làm điểm tựa
Anh mệt rồi cho anh ngủ với môi ngoan
Em là tro anh cũng chỉ là than
Anh cảm tạ, một đời anh cảm tạ…