MONG
Vời tuyệt quá hởi thiên nhiên to lớnCho ta vào làm búp, nụ chung vuiTa sẽ mở trái tim ta bát ngátCùng nhân gian mong xẻ ngọt, chia bùi
Vời tuyệt quá hởi thiên nhiên to lớnCho ta vào làm búp, nụ chung vuiTa sẽ mở trái tim ta bát ngátCùng nhân gian mong xẻ ngọt, chia bùi
Chỉ còn những lon khôngChỉ còn những ly rỗngHắn thấy hắn đã ôm và làm tìnhVới mộng Không có lỗi, hay có thể tha lỗiKhi lý trí ra điChẳng có gì nên tội… Những con đường trở nên thơ mộng hơnVới đường bay và tiếng hát của chimHắn tham dựMây làm thuyền Tựa lưng vào …
Ý thức dong ruỗi trên hành trình vay mượn cho một sớm mai ngồi nói chuyện yêu người. Sóng chở bình minh chết. Mây chở một hồn say về ốc đảo xanh rêu. Ý thức bão giông từ một sớm mai hồng. Nó là dây xích của sự phiền toá mà phận sự của mỗi …
Đời cứ đá, ta cứ cưởiTa thắngMột sớm mai ngồiNhớ sớm mai Em cứ đi vàTa cứ đợiNgười thiếu thời gian, nhưngTa dư Nắng không đốt được ta da thịtEm có về đâuCứ nhớ em
Hai chữ giống nhau mà cứ khácVẫn nhìn theo mãi cánh chim bayCon sông ấy chảy về thiên cổAnh chảy về em ngày nối ngày Nàng ấy buồn, sao mưa cứ mưa ?Mắt trông cố quận, lá vàng bayCà phê trong cửa, hành vô lộThì cứ ngồi đây để nhớ nhau Viết như một giải …
Thứ bảy, muốn lái xe đi ngồi quánLại thấy lòng nay hết núi nonNgay thức, còn quên; thức muộnDiệt cả thời gian hết mất, còn ? Thứ bảy, có khác sao ?Mai kia chủ nhất chắc cũng thếThứ hai, thứ ba; lại thế nào ?Thiên cổ trong tay còn nhật, nguyệtVũ trụ chưa từng nghe …
Con sóng nào đưa người trôi bềnh bồngCâu thơ nào đưa người về lại với dòng sôngThời gian ơi đừng phai màu lối nhớEm tôi ơi đẹp mãi đóa môi hồng Đời là những chuyến du diYêu ai không được thôi thì, yêu emCần khoáng mát, cũng nên cần độ lượngCho riêng ta và cho …
Mỗi ngày ngoài việc làm thơĐôi khi lại hỏi ngu ngơ- Làm gì ?Làm gì ?!Chẳng biết làm chi….Nếu không còn biết làm gì- Làm thơ !
Nếu bảo trần gian là ảo mộngAnh chưa từng ảo mộng emEm có thật cũng như mây có thậtRất nhẹ nhàng, thoang thoảng, rất xa bay Có một thứ không hư mấtNiềm tinCó một thứ giúp từng ngày thơm ngọtTình yêuKhông đòi hỏi nên chẳng là hoang tưởngChưa từng xa từ buổi bóng em gần …
Nếu như em có kiếmLúc nầy, em đâm anhNhưng em chỉ có bútĐâm anh, sợ bút tà Đành lấy thua làm thắngĐầy, vơi; một kiếp hoa
Không phải thơ, em mở ra thế giớiVà anh, từng bước du hànhAnh hôn em bù lại những ngày xanhBù năm tháng, hôn em thành mãi mãiEm là vợ trong anh không thể nào quay lạiEm không già, không chết, chỉ thanh xuân
Đêm dỗ dành ta cứ chơi trò lãng mạnÔm một người qua khoảng cách của thời gianHôn một người như hôn vợ hiền ngoanVà cứ thế tình yêu thành thánh lễ Ngày dỗ dành ta hãy chơi trò nhập thếTô lên màu cho mỗi góc nhân gianTrải linh hồn làm ấm những tro thanMang hy …