VÔ CÙNG

Tôi việc gì phải đa đoan
Cố gắng giải thích nổi buồn phía sau viên đạn
Chi bằng ngồi nhìn hoa lục bình
Trôi

Tôi cần gì phải trách tôi
Sao ngày ấy không thông minh hơn một chút
Phải chi những câu thơ làm nên lạch trời

Tôi có cần bước vào thế giới chữ nghĩa không ?
Học sao chép về bóng râm của chữ
Học sống lại với ngàn năm trước
Học tâm tình từ thế kỷ chưa qua

Tôi nhìn ngắm những con người đả đảo, hoan hô
Tôi cũng khuyên tôi rằng đúng và sai không nằm trong cái tôi nhỏ bé
Nhưng thích viết từ trái tim non trẻ

Thả xuống, thả xuống
Cùng cái bóng mà bước đi
Thế sự vô cùng

Leave a Comment