Rồi chợt thấy ra nhớ thương là một điều hạnh phúc
Khi có một người để tâm thức vu vơ
Có một người để thấy được sông thơ
Đã tạo được những đường gân vào đất đá
Cảm ơn nhớ thương cho ta không tự mình xa lạ
Vẫn còn như xưa ngồi vẽ bầu trời
Vẫn thiền hành trên mỗi bước rong chơi
Vẫn tự ngắm cả bình nguyên hoa trái
Thật tốt đẹp để ta còn được mãi
Bến bờ ơi không có một con thuyền
Ta vẫn ngồi rất mực an nhiên
Lòng cứ chảy về biển tình sâu lắng
Và cứ thế không cần chi điểm hẹn
Có bao điều nói mãi lại là dư