Tôi quyết định ngủ muộn. Chưa được mười hai giờ, còn hai mươi ba phút nữa. Tôi đang ngồi với một quyển sách, cũng đã lâu rồi, tôi không còn đọc sách. Nàng nhắn với tôi- Cuốn sách ấy hay lắm, anh đọc đi ! Quyển sách được viết bởi một văn gia nổi tiếng, hẳn không tệ; với lại nàng khen hay. Tôi nhẩn nha cùng những con chữ. Vẫn thứ triết lý màu mè, vẫn con mắt nhìn nhiều hơn một chút, vẫn những phê phán mang một ít rượu theo với hơi thở, vẫn là những đôi co để làm dày hơn cho một buổi chiều…Tôi đọc vài chương, không tìm được sự thôi thúc hay cám dỗ từ con chữ, tôi bước ra; hẹn với chính mình,sẽ đọc tiếp.
Có nhiều thứ hay với người nầy nhưng “ không hay “ với một người khác, không vì nó “ không hay “; có những phẩm bình chỉ đúng trong một thời điểm nào đó. Tôi có thời đã nhìn lại cái thước đo của mình- nó dài hơn, ngắn lại, và có khi, còn biến mất- nhưng không phải là tất cả; dĩ nhiên, còn lại một vài, dù không nhiều lắm.
Nhiều lúc chúng ta đọc chỉ để đọc, một thứ làm tiêu thất thời gian mềm mại nhất, có thể. Ngồi với chữ như một thói quen, hơn là nghề nghiệp. Tôi nhìn chữ như nhìn người yêu từ khi nào tôi không còn nhớ. Tôi còn nguyên cái trân quý khi ngồi đọc một bài thơ.
Hôm nay tôi ngồi với một tâm thái lạ- Tôi chờ. Cứ hy vọng cùng mông mênh rằng thì là sẽ có may mắn. Ừ, cũng mong “ cầu được, ước thấy; “ chậm thời đã sao ?!
Nàng nhớ ai cũng được, chỉ mong nàng, lâu lâu, nhớ tôi một tí. Chúng ta hình như có một thứ “ Tha Tâm Thông. “ Tôi mơ hồ thấy nàng trên chín tầng mây, nhìn xuống. Sáng nay, nàng nhìn tôi. bài thơ cho một ngày, chưa viết. Không phải hạt giống nào cũng nẩy mầm; nhưng trong ý thức tôi, mỗi bình minh đều thật đẹp.