Cảm ơn thần tiên từ năm non bảy núi, cảm ơn tinh hoa của ba mươi sáu tầng trời, cảm ơn suối nguồn cho một cuộc ra khơi, cảm ơn biển cho mây thành điện ngọc, cảm ơn em mùa thu trên mái tóc, cảm ơn đời còn có thể tỉ tê, cảm ơn thời gian còn chốn để tìm về, thơ vô lộ nên thơ thành thế giới.
Anh đang ngồi nắm bắt. Một chút buồn vu vơ.
Anh đang ngồi hát nhỏ, như nối dài giấc mơ
Anh đang ngồi rải chữ, vi diệu một đường tơ…
Mỗi ngày là một nối dài, chữ có khi sầu trên giấy; người có khi thành đa đoan, luận có khi thành phiếm. Chẳng có gì phải không. Thử hoà trộn giữa vô thường và vĩnh cửu. Thử đan xen cái khốn cùng và nhiệm màu bất chợt. Thử gọi bình minh và đôi mắt của em…
Yêu quá đi thôi với trái tim mềm đến lạ. Ngoài kia hiện tại là gì ? Có thể mất vui dù chỉ ngồi ghi lại;nhưng có những điều, không cần thiết bỏ qua.
Đối diện. Chúng ta đối diện cùng tử, sinh.
Đối diện. Chúng ta đối diện chiến ranh và hoà bình
Đối diện. Chúng ta đối diện với đối thoại cùng câm lặng.
Đối diện. Chúng ta đối diện cùng yêu, ghét trần gian.
Cứ để hồn trôi về một hướng. Cứ để tư tưởng trôi về một Trung Đông hay đâu đó. Cầu nguyện cho những giọt nước mắt thành hoa…