Gió thu dường đã cận kề
Hai con mắt đợi nhìn về xa xa
Biển xanh bọt sóng thành hoa
Hành trình, mở
Lối đi, không
Bóng nàng vẫn với thinh không mịt mờ
Nầy, diệu tưởng
Và thơ
Ta còn nắng lượng biến tờ thành chương ?
Đôi mất nhắm thấy trường thiên
Có ta cất súng
Làm người thong dong
Chữ gõ xuống
Hỏi lòng, đã đủ ?
Hay vẫn còn như cũ, thường mơ ?