TỰ NHIÊN LÀ TỐT

Sông, cứ chảy; và trang đời, cứ độngEm cứ là hoa để tặng ngườiThơ cứ viết, chẳng lo ngày sẽ hếtTình mãi đầy; tuế nguyệt, cứ tiêu dao Lý Bạc ôm bầu, cũng đượcĐỗ Phủ chèo thuyền, không saoNếu được là Ông Đồ Chiểu đem Lục Vân Tiên ngồi dưới bụi môn cũng tốtLàm Đặng …

Read moreTỰ NHIÊN LÀ TỐT

KHÔNG BỞI SOI MÌNH

Hắn không cần phải “ bảo hoàng hơn vua “Viết được thời viếtYêu được thời yêuViết có thể ngắn, dàiYêu có thể yêu người, yêu đáHắn sẽ không bao giờ tu thành chánh quảNếu mỗi sáng raTay tiếp tục ôm nàngHắn làm thơ chỉ ở mực làng nhàngNhưng tánh thích dán thơ giữa chợChẳng phải …

Read moreKHÔNG BỞI SOI MÌNH

SAU KHI ĐỌC LÊ VĨNH TÀI

Tôi rất thích ôm mùa thu trong tưởng tượngÔm hoa vàng chưa chắc đã vàng hoaÔm đôi mắt, tôi hôn vào đôi mắtÔm một người và hôn ở một miền xa… Em vẫn biết tôi sống cùng tưởng tượngEm giận hờn tôi hát nhỏ một bài caTôi vừa đọc Lê Vĩnh tài với “ Kỷ …

Read moreSAU KHI ĐỌC LÊ VĨNH TÀI

SINH HOA

Nếu đẩy thế gian vào mộng cảRồi cười một trận cũng là vuiNhân sinh hoa ảnh từ muôn ngãĐôi mắt nhìn theo với ngậm ngùi… Nhưng nếu thế gian là mộng cảTa còn gõ chữ gởi về aiNên chi ta cứ coi là thựcĐôi mắt trông về mỗi sớm mai Đầy khác rỗng, là gì …

Read moreSINH HOA

GỞI GIÓ ĐÔNG

Muốn viết mãi, bàn tay vun nét chữLại sợ chính mình theo con chữ chết vào trongCó những lúc thấy không cần văn tựNgười chẳng từng, đọc đấy- giữa hư không… Không lẽ cùng giấyTừng chương, chuyện nát lòngKhông lẽ cùng bản gõGõ về thao thức, thương mong Đành để mai nầy khi tuyết xuốngTặng …

Read moreGỞI GIÓ ĐÔNG

TÌNH THÁNH

Mong có được một phần trái tim Thiên ChúaCũng đủ cho người cũng đủ cho taMong học được phân thân thuậtMột biến thành ba Dẫu đời sống chưa từng quạnh quẻNhân sinh đôi lúcĐã là Chẳng vào đạo nên đứng ngoài ngõ chúaMắt Phật hiền từ ngó xuống bao dungCác tiên nữ muôn phương cười …

Read moreTÌNH THÁNH

TỎA SÁNG

Ta thích thả vào không gian điều tưởng vọngVề một con người, về một bông hoaTa thích mở giữa vô thường sinh, diệtĐể ánh trăng thu tỏa đến vô bờ Ta vẫn nghĩ dẫu không hề tương tácMột nụ cười- tặng vật- cũng là hayTháng mười đến, ta đã từng đi lạcCảm ơn đời thả …

Read moreTỎA SÁNG

THỨ BẢY

Ly cà phê đợiChỉ có nàng không đợiBài thơ ra ốc đảo, nằm Con đường đợiChỉ có nàng không đợiBài thơ thất lạc bên trời Suy tưởng thứcVề nơi đôi mắt ngủCánh hoa nào quên nở với thời gian Con chim vẫn thân tình trên nhánh láThả xuống ngày lời chúc của an yênVui vẻ …

Read moreTHỨ BẢY

TỘI CHƯA

Nàng như cô bé không ngoanTôi thơ thẩn với bóng nàng mà thôiBóng nàng chẻ chục lần đôiTôi ôm mái tóc lên đồi đợi trăng Trăng nầy,Tùng hả ?Mầm răng ?Những chuông, những mõGiờ quăng đi rồi ? Chuyện dài…Tôi đã xa tôiTiềm tu chắc sẽLần hồiBước vô

MONG

Nàng chẳng làm sao thành Tố NữTa không thể biến một thành haiChiều ngồi nhấm nháp lon beer nhỏMong chẳng hư huyền một sớm mai

PHÚC DUYÊN

Em còn thả tóc mù sương Tôi còn lẩm cẩm hoang đường suối khe Bây giờ mấy nhịp cầu tre Vẫn là một góc thu che với tình Có cần gõ mõ cầu kinh Giải oan từ buổi chúng mình biết nhau Ơ kia, anh bảo cái ngày ? Là oan nghiệt cánh chim bay …

Read morePHÚC DUYÊN

NỐI DÀI

Một ngày, một bình minh chợt khác một bình minh; một ngày, ngay cả tiếng kêu của mấy con chim bay trước nhà dường như cũng thêm phần êm ả; một ngày gió vô tình làm quạt, những phiến mây với tin lành, những đóa hoa ngạt ngào hương…Một ngày, những cái có cũng cần …

Read moreNỐI DÀI