Sông, cứ chảy; và trang đời, cứ động
Em cứ là hoa để tặng người
Thơ cứ viết, chẳng lo ngày sẽ hết
Tình mãi đầy; tuế nguyệt, cứ tiêu dao
Lý Bạc ôm bầu, cũng được
Đỗ Phủ chèo thuyền, không sao
Nếu được là Ông Đồ Chiểu đem Lục Vân Tiên ngồi dưới bụi môn cũng tốt
Làm Đặng Thanh Tùng hà cớ phải xanh xao ?
Lòng cứ biến nhưng mong đừng có hoá
Ta thanh xuân nên nàng cũng chẳng già