Ta thích thả vào không gian điều tưởng vọng
Về một con người, về một bông hoa
Ta thích mở giữa vô thường sinh, diệt
Để ánh trăng thu tỏa đến vô bờ
Ta vẫn nghĩ dẫu không hề tương tác
Một nụ cười- tặng vật- cũng là hay
Tháng mười đến, ta đã từng đi lạc
Cảm ơn đời thả xuống một vòng tay
Ta thích viết về khung trời hy vọng
Từng bước kiên cường đi đến thành công
Ta thích được nghe em buông tiếng hát
Hát cho tình và cho cả non sông
Ta thích được thấy ra miền tưởng vọng
Thấy con đường không cần nữa bến sông
Đôi mắt trong xuân với áo em hồng
Là hy vọng đã đến ngày tỏa sáng…