Nếu đẩy thế gian vào mộng cả
Rồi cười một trận cũng là vui
Nhân sinh hoa ảnh từ muôn ngã
Đôi mắt nhìn theo với ngậm ngùi…
Nhưng nếu thế gian là mộng cả
Ta còn gõ chữ gởi về ai
Nên chi ta cứ coi là thực
Đôi mắt trông về mỗi sớm mai
Đầy khác rỗng, là gì ?
Đời cần bác ái với từ bi ?
Tình cần phải có đôi tay rộng ?
Đầy, rỗng nhiều khi chẳng khác chi…
Núi đầy như thế nhìn như rỗng
Đôi lúc hư không lại bỗng đầy
Bến cũ, đò xưa, trăng cổ tích
Ngồi lù bất động tập làm cây…
Hãy cứ như nhiên cũng đẹp mà
Mùa hoa chưa tới cứ trồng hoa
Ô hay, một thoáng; ta, thường mộng
Từ một khi nào ta bước qua ?!