SAU KHI ĐỌC LÊ VĨNH TÀI

Tôi rất thích ôm mùa thu trong tưởng tượng
Ôm hoa vàng chưa chắc đã vàng hoa
Ôm đôi mắt, tôi hôn vào đôi mắt
Ôm một người và hôn ở một miền xa…

Em vẫn biết tôi sống cùng tưởng tượng
Em giận hờn tôi hát nhỏ một bài ca
Tôi vừa đọc Lê Vĩnh tài với “ Kỷ Nguyên Người “ rất vui dù rất lạ
Tôi hỏng thần kinh cũng chuyện bình thường

Tôi rất thích những đường cày thép
Cày lên sỏi, đá ngàn năm

Leave a Comment