Phiêu Bồng
Phiêu bồng Trời Một chút mây Em phiêu bồng Cả Trang đầy Trong tôi
Phiêu bồng Trời Một chút mây Em phiêu bồng Cả Trang đầy Trong tôi
Tôi là tôi Nhưng tôi thật là gì ? Tôi sẽ chết và tôi vẫn sống ? Cuộc tử sinh mộng chồng trong mộng ? Đùa nhau ? Mỗi bài thơ Tập lên giàn hỏa Làm dấu Thánh Giá Đợi giở lửa thiêu May còn em Khai mở trời chiều.
Ta dừng lại và em đứng đợi Ta di hành Em mở cửa trùng khơi Chuông khua sớm Âm chìm trong bến lạnh Có hai người Đêm thức Ngắm sao khuya
Ngày của nhớ và đêm dài của thức Trải về đâu biển lạnh sóng từ tâm Tay mở cửa bao phận đời đau nhức Chìm mai sau trong mắt lệ khôn cầm Em khôn lớn đủ buồn anh biệt xứ Đã làm gì tiêu tốn cái trăm năm ? Anh có đó dù đã từng …
Tôi để mình tự do dạo chơi Trên những cánh đồng lắm hoa nhiều cỏ Mạy mọ Biết đâu tìm được chút gì Tôi du mục trên chính mình thành phố Tìm chút cô đơn Lạc tình tự gió Quán cà phê nhìn bước chân qua Tôi thức trong hơi thở em Giấc mơ huyền …
Tôi là người khách trong trần thế ? Từng bước trầm mê với tháng ngày ? Hay tôi có mặt nơi nầy để Uống giữa trần gian những đắng cay ? Rả rích mưa chiều bóng mộng em Hoa xưa thôn cũ đã bên trời Nhân sinh đành dỗ dù sai đúng Thu nhật cần …
Mong đời trọn chữ em anh Mong thơ vẽ được màu xanh tặng người…
Lại phủi bụi cho màu trời đã cũ Lại kéo mây làm cảnh của tâm hồn Lại đốt trầm mặc niệm giữa hoàng hôn Đem một thuở bình minh về trước cửa Những xa xót một thời đã là chất nhựa Những đợi chờ năm tháng kết đan nhau Một bàn tay cọng một bàn …
“ Đêm của cha “ ngồi nghe Bùi Lê Mận hát. Thấy hồn phiêu phiêu trên Núi Ấn Sông Trà Bỗng thấy đi về đất mẹ quê cha Thấy Sông Vệ Sông Thoa thấy lại một thời bạn hữu Dưới trăng vài chén rượu Cùng trăng thương điêu linh Thân chẳng phải là cây lục …
Dấu tình trong tóc em Em vô tình tắm mất Khâu tình vào áo em Áo xưa giờ đã chật Một thời học múa kiếm Kiếm giờ treo trên tường Một thời một thời khác Từng chương thành khói sương…
Ta chưa từng viết kệ Thử vì mình “ Hoa Nghiêm “ Hạt bụi qua ngàn kiếp Cưu mang bao nhiêu tình ?
“ Nước biển chỉ có một vị : mặn ! “ Vị của thơ là gì ? Ngàn bài thơ đã viết Chẳng biết thơ là chi !