Có Thể Cùng Tôi Cạn Cốc Nầy

Tôi là người khách trong trần thế ?

Từng bước trầm mê với tháng  ngày ?

Hay tôi có mặt nơi nầy để

Uống giữa trần gian những đắng cay ?

Rả rích mưa chiều bóng mộng em

Hoa xưa thôn cũ đã bên trời

Nhân sinh đành dỗ dù sai đúng

Thu nhật cần không nhặt lá rơi ?!

Để thấy tình trong đáy mắt xanh

Thấy thơ trên lá nhạc trên cành

Là bao nước mắt làm canh uống

Bao xót xa từng đêm tiếp đêm

Vang vọng ngàn xưa huyền nối huyền

Cũng đành đánh thức ánh trăng nghiêng

“ nầy cô tiên nữ trong tranh ấy,

Có thể cùng tôi cạn cốc nầy ? “

Leave a Comment