Ngày của nhớ và đêm dài của thức
Trải về đâu biển lạnh sóng từ tâm
Tay mở cửa bao phận đời đau nhức
Chìm mai sau trong mắt lệ khôn cầm
Em khôn lớn đủ buồn anh biệt xứ
Đã làm gì tiêu tốn cái trăm năm ?
Anh có đó dù đã từng tham dự ?
Cuộc chiến kia,mùa Hạ ấy, qua rồi !
Anh viết chữ,chữ cầm tay anh viết ?
Anh đã già,em đã hết thơ ngây !
Khi anh biết,không lượng tài,chẻ gío
Đành hoang vu,thao thức với riêng mình
Đất nào không phải đất quê
Chỉ là lối nhớ lối về khác nhau
Bài thơ,
Viết buổi người đi
Hỏi thiên thu ấy,còn gì,gọi tên
Mông mênh mở cửa mông mênh
Một thời nhớ một thời quên một thời
Sanh bình tiếp tục cuộc chơi
Hay thơ mộng gởi bên trời tặng ai…