“ Đêm của cha “ ngồi nghe Bùi Lê Mận hát.
Thấy hồn phiêu phiêu trên Núi Ấn Sông Trà
Bỗng thấy đi về đất mẹ quê cha
Thấy Sông Vệ Sông Thoa thấy lại một thời bạn hữu
Dưới trăng vài chén rượu
Cùng trăng thương điêu linh
Thân chẳng phải là cây lục bình
Nhưng chẳng có nơi an trú
“ Đêm của cha “ thấy cần một tô cháo lú
Rồi lại bâng khuâng gởi lại Mạnh Bà Thang
Bởi còn chung quanh là những buộc ràng
Không thể sống đời theo cảm tính
“ Đêm của cha “ không còn ngâm vịnh
Bài thơ em như một nụ hồng
Nở Phương Tây và nở cả Phương Đông…