Đá Vàng
Thắp chữ qua tiền kiếp Mong sống một đài trang Đành coi là duyên nghiệp Tương tư cũng đá vàng
Thắp chữ qua tiền kiếp Mong sống một đài trang Đành coi là duyên nghiệp Tương tư cũng đá vàng
Ngồi với nhớ vậy là còn hít thởNgồi với mơ là còn rất tinh thầnNgồi một mình như thể sẽ canh tânMột chút mới trong dặm trường đã cũ Ngồi với cuộc di hành không điểm trúLang thang trời đất chỉ riêng mìnhLòng nhủ lòng tiếp tục cuộc trường chinhCứ chiến đấu mà chẳng cần …
Chàng có một sông thơNhưng thơ không là của chàngChàng có một Thượng ĐếNhưng Thượng Đế là của chung… Ngày ngày múc chữ từ sông, tắmKhông của ta mà, chữ, của ai…Thượng Đế trên cao nhìn : Được lắm !“ Trang đời tiếp tục, sống vui nghe ! “
Tần Hoài, quán rượu ven sôngVô đây, mấy chén, ấm lòng, Anh HaiSương khuya lạnh, phủ, sông dàiTrăng vàng bãi cát, bi ai, kể gìGái Thương, trông rất nhu mìHai từ, vong quốc, việc gì đến em…Đêm đêm vang khúc Hậu ĐìnhVui lòng khách đến, ấm tình khách đi….
1,Thơ không phải là đáNhờ anhĐừng đập vào trăng2,Bài viết ngắn đến rất ngắnChỉ còn là kí hiệuVậy mà em hiểu ra3,Tôi sẽ viết dài hơnCho kịp tiếng chuông chùaSắp đến giờ biến mất4,Em yêuMình ôm nhau nhéTrời chiều
1,Trăng đời đời ngắm núiNúi đời đời nhìn biển sâuQuen nhau mà rất lạ2,Khi tư tưởng tôi, chỉ có ngần ấyAnh nghĩ tôi có thể làm gìNgoài làm thơ3,Thơ em, ba dòng, tới chứ ?Có bằng, lão bình thơ ?Những người bình thơ không biết làm thơ em ạ !4,Những người đàn bà bắt đầuKhông …
Trên mỗi đài trang là nước mắtCủa người hay của khách tương tư ?Trong em chứa đựng ngàn nghi hoặc Chỉ có trong tôi chỗ miễn trừ ? Trên mỗi dòng thơ có nỗi buồnTrên từng Thu muộn có người mơNhân sinh sai đúng là đâu nhỉ ?Tôi đợi và em cũng đợi chờ… Bình …
1,Mong thơ đừng vướng sương mùMong trăng độ lượng về ru phận ngườiMong Anh chín bỏ làm mườiMong Em vẫn mãi nụ cười tặng nhau…2,Mùa Thu giờ đến khúc quanhRừng phong đợi tuyết về nhanh ủ mầm…Tôi thật sự không làm sao biết đượcĐường tuyết dày, nhưng hết tuyết, lại đầy hoa
Thời đại nào cũng mang đầy sự bất lựcNgay cả Chúa cũng bị đóng đinhThì chuyện tự làm nhà tù cho chính mìnhLà chuyện nhỏ Thời đại nào cỏ cũng chỉ là cỏChiếc sừng con nai phô ra sự nhảm nhíNhưng còn lịch sử bốn ngàn nămTừ một tổ quốc anh hùng ? Vấn đề …
Làm sao đi trách cái hôm quaTrách được thời tôi đã chẳng làNgẩm lại hành trang, cay khóe mắtNhớ về, chỉ để khổ lòng aBiết như đi sẽ thành ông MỹCó lẽ ngày xưa đã ở nhàMừng chỗ ơn trời không vứt bỏVà em còn đó, một cành hoa Chiều ngồi mắt ngắm vào xanh …
Stillness-sinking into the rockscicadas’s cry* Matsuo BashoThoáng dịch, Tĩnh lặng ấy thành thiên thu đá khốiCó bao giờ biết được tiếng Ve đauNgười như thể cùng nhân sinh rất vộiChưa một lần đối mặt ngắm nhìn nhau ! Người như đã đem tâm làm đá núiCó buồn không muôn thuở tiếng ve sầuNgười một thuở …
chẳng có sống chết gì trên cuộc đời nầycũng chẳng mất đi đâukhi thơ làm quan quáchđóng đinh những phận người chẳng có mùa Thu nào cởi áochỉ những chiếc lá làm nũng với thời gianrồi sẽ đâu vào đó Hẩm hiu quá chừngNgay cả cửa Địa Ngục cũng đóngThôi đành hy vọngNỗi buồn mai …