TÔI NGỒI VỚI TÔI
Ôm nàng rất chặc và hôn nàng trong sự tan loãngNiềm vui nối dài theo bước chân điChữ tự thành búp và nởSóng sánh niềm vui chẳng hẹn kỳ Nàng thì vẫn thếEm cho anh hếtMấy mùa xuân trôi quaBiển chẳng đầy lên được Chàng quen lấy không làm cóNhưng sự thật không thể chối …