Những khối óc kinh khủng của một thời đại, nhưng không đủ kinh khủng để biết ra trái đất nầy có một ngày sẽ đổi thay chính nó. Cũng như anh không hề tin có một ngày anh sẽ sống với, sống trong bát quái trận đồ. Cũng tốt thôi. Từ trong bát quái trận đồ anh nhìn ra thế giới. Anh không biết anh có nên nói lời cảm ơn với vận mệnh ? Nhưng thật ra, nếu không có một vận mệnh đầy đau xót của quê hương, anh làm sao biết được mặt trái của đạo đức; làm sao anh biết sự ngờ nghệch ngốc nghếch trong niềm tin và tư duy của chính anh. Làm sao anh có thể ngồi ở đây để tơ tưởng về em. Làm sao anh có thể ngồi nơi đây nhìn vào một thế giới đày biến động; và, một quá khứ đầy tàn khốc lại hình thành nên một tương lai vui tươi; và, nếu không trân quý cái tương lai của một ngày thành hiện thực của hôm nay. Hiện thực tốt lành nầy sẽ bị tiêu hủy chỉ vì những cái đầu mang đầy tham vọng.
Em cứ làm thơ
Anh vẫn tiếp tục làm thơ
Nhưng thơ chưa bao giờ là công cụ để đào bới; thơ chưa bao giờ là vật chất để tạo dựng. Thơ mở ra khung trời, nhưng thơ cần những đôi chân đi vào khung trời đó. Thơ là trái tim; nhưng cuộc đời cần bàn tay, cần đôi mắt, cần đôi tai, cần bước chân, cho “ chân cứng đá mềm “
Thế giới đang vì một người mà đổi thay. Thế giới đang vì những tham vọng cho sự thay đổi từng ngày; hy vọng những người làm thơ có thể kiêm luôn là người truyền giáo. Chúng ta nói về yêu thương và truyền bá lửa yêu thương.