ƠN TRỜI

Hắn gõ vào mạng và hỏi,

  • Nếu người đàn bà cho hắn ôm và cho hắn hôn, người đàn bà đó là gì của hắn,
  • Bạn, mạng trả lời.
    Cũng người đàn bà ấy, nàng đứng trên bãi biển, thân thể nàng tràn đầy sức sống như cô gái mười bảy; hắn không thể nhìn nàng như bạn, hắn nhìn nàng như như nhìn vợ của mình, hắn biết hắn sai, nhưng hắn không biết hắn sai từ đâu; tệ hơn nữa, từ rất lâu, hắn đã nhìn nàng như thế…
    Hắn chỉ biết, hắn có lần muốn bước ra khỏi “ giang hồ “ xô bồ; nhưng đọc từ nàng, hắn đã ở lại.
    Hắn chỉ cần đọc thấy tên của nàng, thơ như gắp chữ. Hắn viết xuống, viết xuống. Thơ khi nào dễ dàng như chuyện người đàn bà ngồi thái nhỏ thân chuối cho heo ? Nhưng sự thật là thế.
    Hắn chịu mệnh. Nàng không là vợ của hắn. Nàng chỉ là người vợ trong mơ
    Đủ cảm ơn trời.

Leave a Comment