Tôi biết tỏng nàng là nhà thơ
Khi nàng tặng nàng cho tôi mà không cần ghi ngày Tháng
Tôi biết tỏng nàng là nhà thơ
Khi nàng viết đời buồn như lá vàng
Tôi là người thích ngồi câu cá cho đến một ngày cá trở thành vô hình
Những con cá trở thành bình minh
Mỗi ngày tôi thức giấc
Tôi thích tưởng tượng nên thường nằm với sách
Một ngày sách cũng hư vô
Nàng như vì sao về trong giấc ngủ
Nàng nói,
Dù hư không cũng gắng mong chờ
Một ngày lá vàng biến hóa
nàng thành tuyết trắng và tôi
cũng thành tuyết trắng
trắng cả dòng sông, trắng núi đồi