TÔI NGỒI VỚI TÔI

Ôm nàng rất chặc và hôn nàng trong sự tan loãng
Niềm vui nối dài theo bước chân đi
Chữ tự thành búp và nở
Sóng sánh niềm vui chẳng hẹn kỳ

Nàng thì vẫn thế
Em cho anh hết
Mấy mùa xuân trôi qua
Biển chẳng đầy lên được

Chàng quen lấy không làm có
Nhưng sự thật không thể chối cải
Những giò lan trổ hoa
Thiên nhiên đầy trước mặt

Bao nhiêu năm rồi mới thấy lại một bình minh đẹp như tranh
Cũng có thể bao nhiêu năm rồi tâm vốn động
Bất giác biết ra bao điều trước mặt
Đã quên đi

Leave a Comment