Cũng thừa ngữ ngôn

Phong trần cầm một khúc cây Nhởn nhơ không biết buồn vây phận người Con chim cắn nát nụ cười Đi là định mệnh ? Thơ lười giải oan ! Mùa hoa nở khắp non ngàn Bóng em chợt hiện muộn màng vẫn xinh Tôi không thường viết thơ tình Nhìn em tôi thấy như …

Read moreCũng thừa ngữ ngôn

Sóng Ca

Trời thấp đôi khi níu được trời Em gần rất thật cớ gì xa Bài thơ khép lại mùa trăng khuyết Sao mở vô cùng giởn quỷ ma Đã biết ngàn năm là một khắc Lo chi tàn lụn ánh trăng tà Mang cần ra biển đi câu cá Thơ mộng lồng trong tiếng sóng …

Read moreSóng Ca

Duyên

Tôi muốn nói với bạn, bạn không ở đây Tôi muốn bạn cùng tôi nhìn ngắm một bông hoa bạn không ở đây Tôi muốn mời một ly trà bạn không ở đây Chỉ có thơ bạn như hành trình trăng tuyết Những vết cắt trong thời gian bất diệt Tôi lớn lên từ cái …

Read moreDuyên

Trời Lạnh

Trời lạnh trùm chăn ngủ Thức ra gần mười giờ Không bần cũng chẳng phú Tích góp : Nửa bầu thơ Trước kia hùng hổ viết : “ hãy thức giữa đêm Đông Để thấy trời Đông đẹp “ Nay tâm tình đã khép Những nhát chém thời gian Vui thay không gian mở Hay …

Read moreTrời Lạnh

Sương Khói

Chẳng là cái gì Hãy để sợi tóc làm cầu Nối những mùa trăng Chập chờn sáng,chập chờn âm thanh,chập chờn nỗi nhớ Khi người chiến binh về nhà Tắm trong dòng sông tuổi thơ Buổi sáng từ Houston thấy Trường Sơn mở cửa Thấy giữa đi và về không còn nữa chia xa Nghìn …

Read moreSương Khói

Qua Phà

Đừng hỏi có chi chìm dưới cỏ Một bài thơ còn đợi ngón tay nàng Đừng hỏi mai nầy trong lưới gío Em rồi rớt ra Bói giùm cho em một quẻ “ Chàng có yêu em không ? “ Tôi không biết ! Anh có yêu em không ? Yêu ! Đây là địa …

Read moreQua Phà

Hao dần

Tôi nhặt ban mai từ chút một Nụ cười kẻ lạ bước chân xa Con chim hót vội cành cây rớt Một lá vàng rơi chuyện cuối mùa Tôi nhặt nhạnh những điều không cần thiết Như chuyện chiều nay trời sẽ mưa Như chuyện người con gái cởi áo Bày ra thiếu nữ tấm …

Read moreHao dần

Thơ

Thơ như cỏ thơ dày như cỏ Những bài thơ đi gõ vô cùng Nhân gian tài tử trùng trùng Đâu về đạo cảnh đâu vùng trú mưa

mây hỏi vì sao trôi ?

Viết đôi khi là thể nhập Vào một cõi vô ngôn Viết đôi khi là giải tỏa Ít nhiều cho tâm hồn Đọc đôi khi là mở cửa Vào một cánh đồng xa Đọc đôi khi là nhìn lại Lối mòn nầy-đã qua ? Đi như là thân mệnh Sầu chi chuyện đã rồi ! …

Read moremây hỏi vì sao trôi ?

Còn nguyên tiếng guốc xưa ai ngõ về

Cõi thơ chết sống từng giờ Đi là ảo vọng chờ là chiêm bao ? Điểm trang đời dẫu hư hao Vàng theo nắng trải nghiêng chào sớm mai.. Mùa qua một chút tình phai Còn nguyên tiếng guốc xưa ai ngõ về

Đắp Mộ

Anh vịt què “ quạt,quạt “ Tiếng kêu không thơ không nhạc Buồn đến nao lòng Chú khỉ trèo cao Càng cao càng khóc Những điều một thời chú học Trong rừng xanh hết chỗ chú dùng Những người văn minh băng bó và thả anh vịt lại sông Trả chú khỉ về nơi chú …

Read moreĐắp Mộ

Cánh chim thiên cổ về tha bóng chìm

Hồn bay theo biển mây trời Với thơ khánh tận với lời vô duyên Mừng em đời được bình yên Mừng hoa cỏ vẫn ngoan hiền trổ hoa Mai kia lạc giữa trăng tà Cánh chim thiên cổ về tha bóng chìm