Cũng thừa ngữ ngôn
Phong trần cầm một khúc cây Nhởn nhơ không biết buồn vây phận người Con chim cắn nát nụ cười Đi là định mệnh ? Thơ lười giải oan ! Mùa hoa nở khắp non ngàn Bóng em chợt hiện muộn màng vẫn xinh Tôi không thường viết thơ tình Nhìn em tôi thấy như …