Anh vịt què
“ quạt,quạt “
Tiếng kêu không thơ không nhạc
Buồn đến nao lòng
Chú khỉ trèo cao
Càng cao càng khóc
Những điều một thời chú học
Trong rừng xanh hết chỗ chú dùng
Những người văn minh băng bó và thả anh vịt lại sông
Trả chú khỉ về nơi chú sống
Là chuyện kể từ một chương hí lộng
Mùa Xuân đắp mộ những điều quên