Duyên

Tôi muốn nói với bạn, bạn không ở đây

Tôi muốn bạn cùng tôi nhìn ngắm một bông hoa bạn không ở đây

Tôi muốn mời một ly trà bạn không ở đây

Chỉ có thơ bạn như hành trình trăng tuyết

Những vết cắt trong thời gian bất diệt

Tôi lớn lên từ cái chết rồi

Hy vọng bạn không là đóa hồng nở giữa vườn tôi

Chẳng gió bão cũng âm thầm rã cánh

Tư bản của tôi đều có từ nhặt nhạnh

Như tiếng thở dài em cho tôi ly sữa hình thành

Như nỗi buồn em mở một khoảng trời xanh

Như tiếng hát bên kia là quê hương bên nầy rất thật

Tôi muốn viết những lời chơn chất

Hiền như nụ cười em

Tươi như môi em

Ngọt như mặt trời buổi sáng

Cùng chiếc bàn tròn

Có hơi ấm của mùa Xuân

Là quả tặng

Thôi thời cứ coi như là đã gặp

Duyên đất trời hạnh ngộ ở nhân gian.

Leave a Comment