Hao dần

Tôi nhặt ban mai từ chút một

Nụ cười kẻ lạ bước chân xa

Con chim hót vội cành cây rớt

Một lá vàng rơi chuyện cuối mùa

Tôi nhặt nhạnh những điều không cần thiết

Như chuyện chiều nay trời sẽ mưa

Như chuyện người con gái cởi áo

Bày ra thiếu nữ tấm thân trần

Tôi nhặt từ tay rớt xuống chân

Bóng em ở cuối một phương về

Đôi khi được mất không cần thiết

Trong một khung trời mây tiếp mây

Tôi nhặt mùa Xuân vẫn đợi ngày

Nhặt lời thơ cũ viết từ say

Em không là rượu em là rượu

Tôi uống em từ đó đến nay

Tôi nhặt tầm hoan tôi nhặt mộng

Nhặt lời khóc mướn nhặt thương vay

Những hồn thiên cổ không quay lại

Vá víu hao dần nhúm cỏ may…

Leave a Comment