Phong trần cầm một khúc cây
Nhởn nhơ không biết buồn vây phận người
Con chim cắn nát nụ cười
Đi là định mệnh ?
Thơ lười giải oan !
Mùa hoa nở khắp non ngàn
Bóng em chợt hiện muộn màng vẫn xinh
Tôi không thường viết thơ tình
Nhìn em tôi thấy như hình… rất xưa
Bây giờ dù sớm hay trưa
Hàm oan chữ nghĩa đời thừa ngữ ngôn