Đắng
Không phải lúc nào hoa cũng nởDù vườn buổi sáng vẫn đầy hoaKhông phải lúc nào em cũng ởDù em chưa một lúc rời xa Đôi khi bỗng thấy thơ là đáLớn làm ngọn núi nhảy không quaĐôi khi bỗng thấy tôi thành lạLạc lỏng ngồi nghe vị đắng, trà…